Thầm thương

0
1871

Gửi Mèo…!!

Tớ vẫn còn nhớ y nguyên cái cảm giác ấy. Cảm giác khi tớ nhìn thấy tấm ảnh cậu chụp chiếc bus café ở Hà Đông, và tớ chỉ muốn thốt lên rằng “Preset gì mà đẹp thế?”.

Giờ nghĩ lại thấy thật là ngốc nghếch. Chỉ vì không dám bắt chuyện với cậu, mà tớ lần mò tìm mua máy film và bắt đầu bộ môn này từ con số 0 về kiến thức nhiếp ảnh. Rất nhiều cuộn film cháy thui vì mở buồng. Rất nhiều ảnh out nét vì mua nhầm máy zone focus.

Nghĩ lại, thấy ngốc nghếch thật, ngốc nghếch quá sức.

Nhưng giờ tớ nhận ra, tớ yêu ảnh film nhiều hơn tớ từng yêu thầm cậu ngày ấy. Tám tháng, không dài, cũng chẳng ngắn ngủi gì. Nhưng những điều tớ đã trải nghiệm thì chắc cậu không thể tin nổi đâu.

Tớ điên cuồng với film và máy. Thử từ rangefinder cho đến full cơ, từ máy auto cho đến máy chết đo sáng, từ film indate đến film điện ảnh outdate sâu cực kỳ. Có những khi tớ chẳng hiểu tại sao tớ lại làm những điều này. Nhưng càng ngày tớ càng thích film. Tớ yêu màu ám xanh lục ngọc của Vision3 250D, và Walgreens 200 trầm trầm như café sữa đá.

Gửi Mèo…

Cảm ơn cậu đã xuất hiện trong cuộc đời tớ. Để tớ biết đến máy film, và tìm thấy cho riêng mình những cảm xúc ngọt ngào !!

Tình cảm ngày nào, tớ xin phép được lưu lại ở một góc nhỏ trong trái tim. Còn ảnh film, với tớ giờ đây đã là chân ái.

BÌNH LUẬN

Please enter your comment!
Please enter your name here